Bài viết nổi bậtBan tin tứcNổi bật tin tứcSự kiện

KHI NHỮNG MẢNG XANH DẦN HOÁ SẮC XÁM

Có những buổi sáng, thiên nhiên vẫn thức dậy đúng giờ. Cây vẫn xanh, nước vẫn chảy, lá vẫn rơi sau một cơn mưa nhẹ. Nhưng…

  • gallery

Có những buổi sáng, thiên nhiên vẫn thức dậy đúng giờ. Cây vẫn xanh, nước vẫn chảy, lá vẫn rơi sau một cơn mưa nhẹ. Nhưng con người thì không còn nhìn thấy điều đó rõ ràng như trước. Giữa những khoảng xanh mong manh còn sót lại, một màu xám vô hình đang len lỏi, phủ lên không khí, lên nhịp sống, và lên cả sự thờ ơ của chúng ta.

Ô nhiễm môi trường không đến như một cơn bão. Nó đến chậm, rất chậm, đủ để ta quen dần. Quen với bầu trời mờ đục, quen với mùi khói xe mỗi giờ tan tầm, quen với việc mảng xanh bị thu nhỏ lại thành những “khuôn viên trang trí”. Thiên nhiên không biến mất ngay, nó chỉ bị đẩy lùi, từng chút một, nhường chỗ cho bê tông, động cơ và sự tiện lợi.

Điều đáng sợ nhất không phải là khói bụi, mà là sự im lặng. Khi chúng ta đi qua ô nhiễm như đi qua một điều hiển nhiên. Khi tiếng thở của thành phố nặng nề dần nhưng không ai dừng lại để lắng nghe. Đây là câu chuyện của chính chúng ta: câu chuyện về một màu xanh đang dần phai, và câu hỏi lơ lửng giữa sắc xám – liệu chúng ta còn kịp giữ lại điều gì, trước khi thiên nhiên chỉ còn tồn tại trong ký ức?

Giữa những tán cây ướt mưa, thiên nhiên vẫn kiên nhẫn tồn tại. Từng chiếc lá xanh như một lời nhắc nhẹ nhàng rằng sự sống chưa từng bỏ cuộc. Nhưng mảng xanh này giống như một khoảng thở ngắn giữa nhịp sống dồn dập, nơi con người chỉ ghé qua rồi rời đi rất nhanh – thiên nhiên ở đây không còn là không gian sống, mà trở thành một “khoảng đệm” để cân bằng cảm giác.

Đằng sau vẻ yên bình ấy là một thực tế mong manh. Mảng xanh không tự nhiên mà có, và cũng không tự nhiên mà mất đi. Nó biến mất khi con người chọn phát triển mà quên đi giới hạn. Bức ảnh này không chỉ ghi lại cây cối, mà ghi lại sự chống chọi thầm lặng của thiên nhiên tồn tại trong im lặng, chờ được nhìn thấy, chờ được bảo vệ.

Một thành phố không ngủ, nhưng cũng không thực sự sống. Khói bụi giăng mờ không chỉ che khuất những toà nhà cao tầng, mà còn che đi ranh giới giữa tiện nghi và đánh đổi. Dòng xe nối dài, ai cũng vội, ai cũng bận, và không ai dừng lại để tự hỏi: chúng ta đang hít thở điều gì mỗi ngày?

Màu xám không chỉ nằm trên bầu trời, nó thấm vào nhịp sống đô thị. Ô nhiễm ở đây không ồn ào, không cảnh báo, chỉ lặng lẽ tồn tại như một phần quen thuộc của thành phố. bức ảnh là một lát cắt của hiện thực – nơi con người tiến lên phía trước, nhưng thiên nhiên thì bị bỏ lại phía sau, mờ dần trong làn sương khói không tên.

Hít lấy làn gió mát trong lành, khẽ nhìn xuống, sân trường mở ra như một khoảng thở dịu dàng giữa ngày học vội. Những tán cây xanh rì dang tay che nắng, gió lùa qua kẽ lá mang theo mùi đất ẩm quen thuộc, làm con tim chậm lại giữa bao ồn ào bài vở. Bấm máy trong khoảnh khắc rất khẽ, như sợ làm động giấc ngủ trưa của sân gạch, của bóng người đang bước đi hiền lành dưới nắng.Thấy biết ơn môi trường này  nơi cây cối không chỉ đứng đó cho đẹp, mà còn lặng lẽ nuôi lớn tuổi học trò bằng bóng mát và bình yên. Nếu một ngày những mảng xanh ấy biến mất, liệu tụi mình còn giữ được những phút giây thở nhẹ như thế này không?

Đứng nép bên lan can, nhìn bạn bè đi qua đi lại, tiếng cười rơi xuống sân gạch nghe rất thật.Khoảnh khắc môi trường và con người nương tựa nhau: cây đứng yên để người bước tiếp, người bước tiếp để hiểu hơn giá trị của màu xanh. Nhờ có cây, sân trường không chỉ là chỗ đi qua mà là nơi ở lại – ở lại trong trí nhớ, trong lòng biết ơn của một đứa học sinh hiểu rằng mỗi tán lá hôm nay là lời nhắc phải sống dịu dàng hơn với môi trường ngày mai.

Mỗi lần đi qua đoạn đường này, không hiểu sao không lòng luôn có một cảm xúc rất lạ, Dưới những tán lá rì rào, nắng không còn gắt, gió thổi mát, mọi thứ trước mắt em trôi chậm lại. Em nhìn con đường dài ra phía trước, thấy buổi sáng không còn vội vàng như mọi ngày. Nhờ có hàng cây che chở, con đường đến trường trở thành một khoảng thở dịu dàng, khiến em muốn đi học hơn và thấy ngày mới bắt đầu thật êm.

Em tự hỏi cảm xúc lạ kia có phải do những bạn cây xanh tạo ra?

Con đường quen đến mức em không cần nhìn cũng biết sắp rẽ ở đâu, sắp tới trường lúc nào. Nhưng lạ là mỗi lần ngồi sau lưng bố mẹ đi qua, em vẫn thấy lòng mình rung lên một chút. Có hôm là vì nắng chiếu qua tán cây rất đẹp, có hôm là vì gió mát hơn mọi ngày. Em giữ cảm giác quen mà không cũ, để nhớ rằng chính những hàng cây và con đường này đã âm thầm đi cùng em suốt tuổi thơ.

Trần Thị Như Quỳnh

admin
administrator

1 Comment

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *