Bài viết nổi bậtBan Xã hội - Môi trường

Những khoảng xanh giữ lại hơi thở của thành phố

Giữa công viên rợp bóng cây, tôi bắt gặp hình ảnh mọi người tập thể dục dưới những tán lá cao vút. Không khí mát mẻ,…

Giữa công viên rợp bóng cây, tôi bắt gặp hình ảnh mọi người tập thể dục dưới những tán lá cao vút. Không khí mát mẻ, tiếng gió lùa qua từng tán cây khiến nơi đây trở thành một “phòng tập” tự nhiên mà chẳng có chiếc máy lạnh nào sánh được.
Nhìn cảnh đó, tôi chợt hiểu rằng: cây xanh không chỉ làm đẹp cảnh quan, mà còn tạo nên một không gian sống lành mạnh cho chính con người. Chúng ta tập thể dục để nâng cao sức khỏe, nhưng sức khỏe ấy được nuôi dưỡng nhờ không khí trong lành mà rừng cây mang lại. Con người và thiên nhiên vốn gắn kết với nhau như vậy – một mối quan hệ cho đi và nhận lại. Bức ảnh này khiến tôi tự hỏi: nếu những hàng cây này biến mất một ngày nào đó, liệu chúng ta còn tìm được nơi nào để hít thở và tái tạo năng lượng như thế này không?
Buổi sáng hôm ấy, mặt trời vừa lên và những tia nắng dài chiếu xuyên qua hàng cây cao trước mặt tôi. Ánh sáng mạnh đến mức tạo thành những vệt thẳng như đang “rạch” bầu không khí, soi rõ cả làn hơi mỏng trong không gian. Khoảnh khắc mạnh mẽ khiến tôi nghĩ về một điều: thiên nhiên luôn cố gắng chiếu sáng dù môi trường xung quanh đang thay đổi.
Nhưng cùng lúc đó, tôi cũng nhận ra ánh sáng quá gắt của buổi sáng đôi khi là dấu hiệu của biến đổi khí hậu, của bầu không khí ngày càng nóng hơn. Ánh sáng đẹp thật, nhưng nó cũng là lời nhắc nhở rằng thiên nhiên đang phải chịu nhiều áp lực. Những tia nắng xuyên qua bầu trời trong bức ảnh khiến tôi tự hỏi: vẻ đẹp này sẽ còn kéo dài bao lâu nữa nếu con người không biết giữ gìn? Và liệu chúng ta có đang cố tận hưởng ánh sáng hôm nay mà quên mất trách nhiệm bảo vệ nguồn sáng ấy cho ngày mai?

Những cây xanh được trồng trước các quán ăn tạo nên một khoảng bóng mát dễ chịu, giúp con người tạm quên đi cái nắng gắt mỗi buổi trưa. Ánh nắng len qua tán lá, rơi xuống thành những vệt sáng mỏng trên vỉa hè, vừa đẹp vừa yên bình. Nhìn cảnh ấy, tôi chợt nghĩ: phải chăng chính những hàng cây âm thầm này đang giữ lại sự mát mẻ cuối cùng giữa cái nóng ngày càng gay gắt của thành phố?
Nếu không có chúng, liệu còn nơi nào để người ta dừng chân tránh nắng, hay để ánh sáng buổi chiều trở nên dịu dàng như thế này?

Con đường tôi đi qua mỗi ngày luôn mang một vẻ bình yên rất riêng. Bầu trời trong xanh trải rộng phía trên, những cụm mây trôi lững lờ như đang đồng hành cùng tôi suốt quãng đường. Dưới ánh sáng dịu của buổi sáng, mọi thứ trở nên nhẹ nhàng hơn, khiến tôi cảm nhận rõ vẻ đẹp đơn giản nhưng quý giá của thiên nhiên quanh mình. Giữa những ngày khói bụi và áp lực, có lẽ chính bầu trời xanh này là lời nhắc nhở rằng môi trường vẫn còn những điều đáng để chúng ta trân trọng và giữ gìn. Và tôi tự hỏi: liệu con đường quen thuộc này còn giữ được vẻ trong lành ấy bao lâu nữa nếu chúng ta không chung tay bảo vệ?

Ở công viên, tôi ngồi xuống một chiếc ghế và ngẩng mặt lên nhìn những tán cây cao vút. Lá cây đan xen tạo thành một khoảng trời xanh rộng như đang bao quanh lấy tôi. Giữa không gian ấy, tôi có cảm giác mình được thiên nhiên ôm trọn, được che chở khỏi cái nắng gắt và những ồn ào của thành phố. Khoảnh khắc ấy làm tôi chợt nghĩ: có lẽ con người luôn tìm thấy sự bình yên khi quay về với màu xanh. Và nếu cây xanh có thể mang đến cảm giác an toàn đến vậy, liệu chúng ta có đang làm đủ để giữ lại những khoảng xanh này cho mai sau?

Khi nhìn khung cảnh này, tôi thấy hai khoảng trời đối lập nhưng cùng tồn tại: ngay trước mắt là dải mây xám, u ám như lời nhắc về ô nhiễm và sự tác động của con người lên môi trường; còn xa xa, dải trời vàng rực rỡ như nhắn nhủ rằng thiên nhiên vẫn có thể tỏa sáng nếu chúng ta biết trân trọng và bảo vệ. Hai sắc màu ấy cùng hiện lên, khiến tôi cảm nhận rõ sự mong manh nhưng cũng đầy hi vọng của hành tinh này. Bầu trời không chỉ là cảnh vật, mà còn là thông điệp về trách nhiệm của mỗi chúng ta đối với môi trường xung quanh, rằng mỗi hành động nhỏ hôm nay sẽ góp phần giữ gìn những khoảng trời trong lành cho tương lai.

Một chiếc xe rác đang đậu dưới bóng mát của cây, như đang nghỉ ngơi sau những chuyến đi thu dọn rác thải cho thành phố. Bạn có bao giờ nghĩ rằng ngay cả chiếc xe này cũng tìm đến thiên nhiên để được “che nắng”, trong khi con người vẫn thường quên trân trọng những gì thiên nhiên mang lại? Bóng cây không chỉ là nơi nghỉ cho xe rác, mà còn là nhắc nhở: môi trường quanh ta cần được chăm sóc và bảo vệ – từ việc bỏ rác đúng nơi đến việc giữ gìn cây xanh. Liệu chúng ta có đủ ý thức để giữ cho những bóng cây này luôn xanh mát cho mọi sinh vật sống?

Trương Lê Minh Thư 16 tuổi, Đồng Nai 2025, Thành viên Ban Xã hội – Môi trường.

1 Comment

  • Tinh Bùi
    21/04/2026
    Reply

    Bài viết của bạn viết rất hay. Mình nghĩ bạn là hs học môn Văn rất tốt.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *