Bài viết nổi bậtBan Xã hội - Môi trường

Chúng ta đang cùng thở một bầu không khí

Nhìn chú chim, tôi chợt nhận ra mọi sinh vật trên Trái Đất đều đang cùng nhau thở chung một bầu không khí này. Chúng ta liên kết với thiên nhiên cũng bằng chính hơi thở ấy.

Hôm nay, tôi dành thời gian ra ngoài để quan sát một điều thật bình thường: không khí. Và tôi gặp chú hồng hạc này đứng một chân, rỉa lông bên mặt hồ xanh biếc. Cơ thể nó như đang lặng lẽ cảm nhận từng nhịp thở của thiên nhiên.

Nhìn chú chim, tôi chợt nhận ra mọi sinh vật trên Trái Đất đều đang cùng nhau thở chung một bầu không khí này. Chúng ta liên kết với thiên nhiên cũng bằng chính hơi thở ấy.
Nhưng… liệu hơi thở đó có còn trong lành?

Không khí quanh ta đang dần thay đổi. Khói bụi từ đường phố, khí thải từ nhà máy, từ những điều chúng ta vẫn nghĩ là nhỏ nhưng lặp lại mỗi ngày. Nếu bầu không khí bị tổn thương, những sinh vật như chú hồng hạc kia cũng sẽ bị đe dọa. Và chính chúng ta con người cũng sẽ là những người chịu hậu quả đầu tiên.

Ngắm chú hồng hạc trốn mình vào thiên nhiên (ở Thảo Cầm Viên) để nghỉ ngơi, tôi tự hỏi: “Liệu một ngày nào đó, chúng ta sẽ phải đi tìm hơi thở sạch như cách nó tìm nơi trú ẩn?”

Buổi chiều muộn, tôi đứng trước những tòa nhà cao tầng, nơi ánh đèn đã thay thế ánh sao đêm. Bầu trời không còn xanh nữa, mà chuyển sang màu cam đục, như thể cả không gian đang bị phủ bởi lớp khói bụi vô hình.

Những tòa nhà ấy là minh chứng cho sự phát triển: cao hơn, sáng hơn, vươn lên mạnh mẽ.
Nhưng ngay bên trên chúng…
Trời đang khó thở. Tôi chợt tự hỏi: Chúng ta đã đánh đổi bao nhiêu không khí trong lành để đổi lấy sự lớn mạnh của thành phố? Những đứa trẻ đang lớn lên, liệu có còn biết cảm giác hít một hơi thật sâu mà không thấy mùi khói?

Ánh sáng của thành phố rực rỡ, nhưng lại che khuất đi một sự thật mờ đục: Thiên nhiên đang dần bị đẩy xa khỏi cuộc sống hằng ngày của chúng ta.

Tấm ảnh chụp một đoàn tàu lặng lẽ băng qua cây cầu cao, giữa tầng dây điện chằng chịt như những hệ mạch của một cơ thể khổng lồ. Nhìn từ xa, đoàn tàu nhỏ bé dường như đang lơ lửng trong bầu không khí mờ đục, thứ không khí mà mỗi ngày chúng ta vẫn hít thở mà nhiều khi chẳng để tâm đến nó.

Buổi sáng hôm tôi chụp bức ảnh này, bầu trời không xanh. Một lớp mù xám phủ lấy mọi thứ, kể cả đường ray đang uốn cong mềm mại. Tôi nhận ra rằng: ngay cả khi đứng ở nơi cao ráo, thoáng đãng, chất lượng không khí vẫn ảnh hưởng đến cảm giác của mình về thiên nhiên. Dù không có cây xanh trong khung hình, chính bầu trời và không khí mới là yếu tố tự nhiên bao trùm tất cả.

Nhìn đoàn tàu, tôi hình dung mỗi ngày hàng ngàn người vẫn di chuyển, vẫn thở nhưng ít ai thực sự biết mình đang hít vào thứ gì.

Quan sát cảnh vật, tôi hiểu rằng thiên nhiên không chỉ là rừng, biển, hay núi non.
Thiên nhiên hiện diện ngay cả ở những nơi tưởng như hoàn toàn nhân tạo trên đường ray, bên trụ điện, giữa dòng xe cộ. Chính không khí bao quanh chúng ta là sự chạm mặt trực tiếp nhất giữa con người và tự nhiên.

Hơi thở sạch giúp lòng nhẹ hơn, bước chân nhanh hơn.
Hơi thở nặng, mờ bụi khiến ta thấy một lớp khoảng cách vô hình giữa mình và thế giới.Trong khoảnh khắc nhìn đoàn tàu tiến vào màn sương xám, tôi bất giác hỏi:
Liệu chúng ta còn cảm nhận được thiên nhiên nếu bầu trời mãi không trong?

Trần Tấn Gia Phúc 14 tuổi, TP Hồ Chí Minh 2025.

Bài viết dự thi Cuộc thi “Không khí thêm trong, cuộc sống thêm màu”.

No comments yet! You be the first to comment.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *