Khi Chúng Ta Gắn Kết – Chúng Ta Thở Trong Lành Hơn
Trong tuần đầu tiên quan sát môi trường sống cá nhân, em đã chọn tập trung vào nơi gắn bó nhất với mỗi học sinh, đó…

Trong tuần đầu tiên quan sát môi trường sống cá nhân, em đã chọn tập trung vào nơi gắn bó nhất với mỗi học sinh, đó là con đường đến trường.
Đường đến trường mỗi ngày dường như rất quen thuộc với mỗi học sinh nhưng khi tham gia dự án, em mới có cơ hội ngắm nhìn con đường này dưới một góc nhìn khác đặc biệt hơn – góc nhìn từ môi trường. Đối với những con hẻm nhỏ, có ít lượng xe qua lại không khí vẫn mát mẻ và dễ chịu nhưng khi càng đến gần đường lớn, mùi xăng, bụi trong không khí ngày càng nặng hơn. Dù mặt trời đã lên cao nhưng những lớp “sương” bụi vẫn trôi trong không khí, là tác nhân của rất nhiều căn bệnh hô hấp xuất hiện ở trẻ em. Tóm lại, đối với em hơi thở của chúng ta gắn liền với từng địa điểm thân thuộc, do đó ta càng phải trân trọng và bảo vệ môi trường xung quanh chúng ta và chỉ khi ta thật sự quan sát và ghi lại, ta mới thấy môi trường sống ảnh hưởng đến bản thân mỗi người ra sao.



Sang tuần thứ 2, góc nhìn của em đã được mở rộng sang góc nhìn cộng đồng. Đối với em, môi trường cộng đồng mà em thân thuộc nhất chính là trường học. Ngày nay em thấy các bạn học sinh đang có rất nhiều nỗ lực trong việc giữ vệ sinh cho môi trường xung quanh, tại trường, các bạn có ý thức vứt rác đúng nơi giúp khuôn viên trường luôn sạch đẹp. Và với việc trường trồng nhiều cây xanh, em đã hình thành thói quen ngồi dưới sân sau khi mưa tạnh, hưởng thụ những đợt không khí trong lành hiếm có trong khi bên ngoài đường khói bụi vẫn dày đặc. Ngay khi vừa vào cổng trường vào buổi sáng, em cảm nhận rõ sự thay đổi của không khí. Sân trường còn vương hơi mát ban sớm, tiếng lá cây xào xạc và những hơi thở nhẹ của các bạn đang trò chuyện. Khoảnh khắc ấy khiến em cảm thấy trường học như một “lá phổi chung”, nơi mọi người đều đang thở cùng nhau.



Tuần 3 là tuần em quan sát mối liên hệ giữa con người – hành động – và môi trường không khí chung. Khi nhìn lại những hình ảnh em chụp được, em nhận ra rằng: chất lượng không khí không chỉ đến từ tự nhiên, mà còn được tạo ra bởi chính cách chúng ta sống cùng nhau.Trong sân trường, các bạn học sinh nắm tay nhau chơi đùa, chạy nhảy và cười lớn. Những khoảnh khắc ấy làm em thấy rõ rằng khi cộng đồng gắn kết, bầu không khí cũng trở nên “dễ thở” hơn theo đúng nghĩa đen và nghĩa bóng.
Những bức ảnh này nhắc em hiểu rằng con người chính là một phần của môi trường, và khi chúng ta vui vẻ, hòa thuận, biết quan tâm lẫn nhau thì “không khí chung” cũng trở nên nhẹ nhàng hơn.

Ở một góc sân trường, em chụp được hình ảnh một cây chổi dựng ngay ngắn và chiếc thùng rác được lau sạch, đặt đúng vị trí. Đó là hình ảnh rất giản dị nhưng lại thể hiện rõ ý nghĩa và cũng là giải pháp mà em đưa ra.


Một chiếc thùng rác sạch giúp hạn chế mùi hôi, giảm ruồi muỗi và giữ cho không khí quanh sân trường thoáng hơn. Một cây chổi tưởng như rất bình thường, nhưng lại là công cụ giữ sân trường không bụi, không rác vương vãi – giúp chúng em thở dễ hơn mỗi ngày. Những đồ vật giản đơn này chứng minh rằng bảo vệ môi trường không nhất thiết phải là những hoạt động lớn, mà có thể bắt đầu bằng việc giữ gìn vệ sinh từ những chi tiết nhỏ nhất.
Phan Gia An 17 tuổi, TP Hồ Chí Minh 2025
Bài viết dự thi Cuộc thi “Không khí thêm trong, cuộc sống thêm màu”
